Xuyên Sách: Nam Chính Bệnh Kiều Hắc Hóa Chương 4: Ám toán nhầm người

[Update: 14:02 26-10-2021]
Lý Cát thấy Bùi Tịch còn đang xuất thần, không để hắn vào mắt "Ngươi tự tìm cái chết!"

"Hắc U Quyết!"

Lý Cát niệm pháp quyết, pháp lực điên cuồng tiến vào phi kiếm trước ngực hắn, sương đen bốn phía nổi lên, chậm rãi ngưng tụ thành một đầu mãng xà lớn.

Cự mãng chậm rãi phun ra một luồng hắc tín, dẫn tới từng trận kinh hô, khen hay...

"Đây là chuẩn bị ra đại chiêu?" Tô Mộng Mộng cầm phi châm trong tay, dựa theo hệ thống hướng dẫn, bấm niệm pháp quyết, Hàn Lãnh Nhận!

Cùng lúc đó, Bùi Tịch đứng tại chỗ, đôi mắt trầm sắc mang theo thị huyết, y quyết phiêu động, không chút nào sợ hãi nhìn vào cự mãng trên đầu, hàn khí từ khắp người truyền vào lợi kiếm, bao quanh thân kiếm.

Dưới ánh nắng chiếu rọi, kiếm bỗng nhiên biến lớn trở nên tinh nhuệ dị thường, hiện ra một cỗ lãnh ý sắc bén đâm vào lòng người, phảng phất lưỡi kiếm có thể chặt đứt hết thảy, tay hắn siết chặt kiếm...

Nam chính quả nhiên là nam chính, ra sân liền mạnh mẽ như vậy, kiếm ý của hắn so với cự mãng không biết làm cho người ta sợ hãi hơn bao nhiêu.

"Chính là lúc này! Động thủ!"

Tô Mộng Mộng nhìn Bùi Tịch cầm kiếm bay lên, bên kia Lý Cát mang theo cự mãng cũng đồng thời di chuyển.

Tô Mộng Mộng nhắm chuẩn người, dám khiêu chiến nam chính, ngươi chán sống rồi!

"Phanh!!!" Ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng động lớn.

Dọa nàng run tay, phi châm cứ vậy mà bay đi...

"Chủ nhân, cẩn thận!"

Không kịp rồi, chỉ có thể đánh cược một lần!



Ánh mắt Bùi Tịch trở nên lạnh lùng, không để ý nguy hiểm phía sau, dùng toàn lực đem kiếm trong tay đâm tới người phía trước.

Cự mãng bị kiếm quang đâm tan ra, không cách nào hợp lại.

"Hừ hừ!" Phi châm tiến vào cơ thể.

Bùi Tịch trong mắt sát khí mạnh hơn, bay thẳng đến người trước mặt, đưa kiếm hướng đến cổ hắn...

"Bùi Tịch chiến thắng!"

"Tốt... hay..."

"Bùi Tịch thật giỏi!"

"Ai nói ngoại môn đệ tử không làm được?"

"Tấm gương tốt!"

Từng trận reo hò vang lên...

Bùi Tịch đem kiếm từ cổ Lý Cát dời đi, quay người rời đi.

Trước khi đi, liếc mắt nhìn về hướng lầu các, hô hấp nặng nề.

"Nam chính giá trị hắc hóa tăng 5 điểm, hiện tại 75 điểm"

Tô Mộng Mộng trợn tròn mắt, vừa rồi run tay, châm bay thẳng đến người nam chính!!

Trong đầu truyền đến thanh âm tức giận của hệ thống "Ngốc tử, phi châm đơn giản như vậy cũng phi sai! Hay rồi, lần này trực tiếp tăng 5 điểm!"



"Trách ta sao! Chủ ý này không phải của ngươi chắc! Là do tự dưng vang lên tiếng động lớn làm ta giật mình!"

Cùng lúc đó.

"Chủ nhân, có phải nữ nhân kia không?" Tức chết lang, nữ nhân này còn dám phóng ám khí!

Bùi Tịch sắc mặt tái nhợt, máu trên vai không ngừng chảy ra, lãnh lẽo bao vây, pháp lực cạn kiện, châm này phải nhanh lấy ra...

Bước chưa được mấy bước hắn bắt đầu lảo đảo, cuối cùng đứng cũng không vững liền ngã xuống.

"Chủ nhân, ngươi là hôn mê thật hay giả?" Một châm này cũng không đến mức nặng vậy đi! Không đúng! Chủ nhân là do cạn kiệt sức lực nên mới xỉu!

"Quý Khiêm, nhanh đem người đỡ đến chỗ ta!" Thiên Khiếu chưởng môn nhìn thấy phi châm, trong đầu lại bắt đầu đau

"Vâng, chưởng môn!"

"Là ai, dám ở đây phóng ám khí!"

Các trưởng lão đứng ngồi không yên, dám ở dưới mí mắt bọn hắn đả thương người, còn ở ngay cách vách!

"Hống...!"

Cửa phòng đột nhiên bị người phá ra, ngăn cản cuộc cãi vã của Tô Mộng Mộng với hệ thống.

"Khụ khụ!"

"Ọe.."

Nàng bấm pháp quyết đem bụi đất phủi sạch, chuyện thất đức này là do ai làm?