Sự Trùng Hợp Màu Mật Đào Chương 43: "Cưng chiều cô theo cách của người đàn ông trưởng thành"

[Update: 23:53 28-10-2021]
Edit: Diệp Vũ Lam

➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖ ➖

Nói là phải khen thưởng nhưng Chu Dịch không thể ở lâu trong phòng của Tô Nam Tinh được, bởi vì bây giờ còn chưa đến 11 giờ, sòng bài của các vị lãnh đạo vẫn chưa được giải tán. Chu Dịch phải trở về điểm danh, hơn nữa còn phải thông báo tình hình cho tổng giám đốc Lý biết.

Vậy nên Chu Dịch ôm Tô Nam Tinh ngay trong bóng tối rồi hôn mạnh cô một hồi. Lúc buông cô ra, anh còn bịn rịn nói bên tai cô: "Buổi tối anh sẽ quay lại gặp em." Nói xong thì giật lấy thẻ phòng của Tô Nam Tinh, mở cửa ra rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Tô Nam Tinh trở về giường, ngồi nhớ lại cuộc gặp mặt vội vàng với Chu Dịch. Thật ra anh làm vậy là vì muốn giải thích với cô một chút, sợ cô lo lắng và suy nghĩ nhiều.

Cô vuốt ve đôi môi của mình. Trong bóng tối, cô không nhịn được cười, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào.

Chu Dịch là một người rất ưu tú, không biết có bao nhiêu cô gái thích anh, thế nhưng anh lại trở về đây để chủ động giải thích chuyện nhỏ nhặt này, chẳng qua là sợ cô suy nghĩ nhiều.

Cảm giác được anh đặt vào trong tim thực sự rất dễ chịu, khiến Tô Nam Tinh cảm thấy rất yên tâm.

Cô lại cảm thấy rằng có lẽ đó chính là một phần chu đáo của Chu Dịch. Lúc chưa yêu đương thì thích bám lấy cô, sau khi xác định mối quan hệ và ở bên nhau thì lại cho cô cảm giác an toàn.

Thật quá khó khăn để không "đổ gục" trước một người đàn ông như vậy.

Khi Tô Nam Tinh tỉnh dậy một lần nữa, cô bị đánh thức bởi sự trêu chọc của Chu Dịch.

Cũng không biết bên ngoài đang là mấy giờ, trong phòng tối đen như mực, bên ngoài cũng đã tối đen, buổi tối trên núi tối đen hơn trong thành phố.

"Chu Dịch?"

Chu Dịch cười buồn bực: "... Là anh." Nói xong thì ôm hôn cô.

Do đang ở bên ngoài nên hai người cố gắng không để phát ra tiếng động, thế nhưng vẫn nghe thấy có tiếng người nói chuyện ở bên ngoài hành lang. Đó chính là chị Trương, chị ấy nói: "Có lẽ lúc này giám đốc Tô đã ngủ rồi chăng?"

"Đã hơn ba giờ sáng rồi, chắc là đã ngủ say rồi."

Chu Dịch thì thầm bên tai cô: "Không, giám đốc Tô đang ở bên cạnh giám đốc Chu để làm chuyện không biết xấu hổ."

Tô Nam Tinh đánh anh, Chu Dịch lại véo cô vài cái khiến cô mềm nhũn ra, cuối cùng chỉ có thể để mặc anh tự do xoa nắn.

Sau khi kết thúc, cô được anh ôm vào trong lòng, cơ thể đã trở nên yếu ớt, không còn sức lực.

Chu Dịch hỏi cô: "Ban ngày có ghen không?"

Tay của anh đặt lên đầu ngực cô, nói: "Tay của anh đang đặt trên tim em, nếu em nói dối thì anh sẽ cảm nhận được."

Tô Nam Tinh đánh vào tay anh, "Vớ vẩn, đừng có lợi dụng cơ hội sờ ngực em..."

Chu Dịch xấu xa véo cô, "Nói mau, nói thật đi."

Tô Nam Tinh: "Có một chút."

Chu Dịch: "Chỉ có một chút thôi sao?"

Tô Nam Tinh: "Ừ."

Chu Dịch nói: "Một chút thì quá ít, anh không hài lòng cho lắm, phải rất nhiều mới được."

Tô Nam Tinh "hừ" một tiếng, lại nghe thấy Chu Dịch nói: "Anh rất vui khi em ghen." Anh hôn cô rồi nói: "Có điều sau này anh sẽ chú ý hơn, trường hợp lúc đó không còn cách nào khác."

Anh xoa đầu của Tô Nam Tinh, giọng nói của anh lại vang lên bên tai cô: "Giám đốc Tô của anh, Tiểu Tinh Tinh, người của anh đều là của em..."

Ngay lúc đó, Tô Nam Tinh có cảm giác mình đã bị Chu Dịch thu phục từ cơ thể đến trái tim. Cơ thể được Chu chờ thời phục vụ trên giường, trái tim cũng bị Chu Dịch nắm trong tay.

Tô Nam Tinh nép vào lòng anh, lắng nghe tiếng tim đập đều đặn của anh. Cô khẽ đáp một tiếng "ừm," ngẩng đầu hôn nhẹ lên bờ môi của anh.

Chu Dịch xoa đầu cô, "Ngủ đi."

Trước khi ngủ, Tô Nam Tinh nghĩ rằng cho dù tương lai của cô và Chu Dịch ra sao, cho dù bọn họ có kết thúc tốt đẹp hay không, cô hoàn toàn không hối hận khi ở bên cạnh anh, bởi vì anh đã rất nghiêm túc khi nói chuyện yêu đương với cô.

Người đàn ông trưởng thành đó cưng chiều cô theo cách rất nghiêm túc.

Cô rất thích.

Đêm hôm đó, cho dù lạ giường nhưng cô vẫn ngủ rất ngon.

Lúc cô thức dậy, trời đã tờ mờ sáng, Chu Dịch tranh thủ rời đi nhân lúc mọi người còn đang ngủ say. Tô Nam Tinh mở mắt ra thì thấy Chu Dịch đang mặc áo sơ mi nhăn nhúm của mình vào.

Anh còn nói với cô: "Em ngủ thêm một lát nữa đi."

Tô Nam Tinh cũng không ngủ, bước xuống giường giúp anh chỉnh trang lại quần áo, thế nhưng hành động thân mật đó suýt nữa làm Chu Dịch lại không kiềm chế được. Anh đặt cô ngồi lên giường, lấy chăn quấn quanh người cô, "Ngoan, nhìn dáng vẻ em giúp anh mặc áo sơ mi thì anh lại không muốn mặc quần áo vào rồi rời đi, mà là muốn cởi quần áo ra rồi "chiến đấu" 300 hiệp với em."

Chu Dịch buồn bực nói: "Cần phải bù đắp phần của tuần này vào cuối tuần tới."

Tô Nam Tinh được che phủ bởi tấm chăn, để lộ ra đôi mắt to ngấn nước và cười với anh, mái tóc dài buông xõa làm lộ ra bờ vai trắng nõn nà, đuôi mắt hơi cong lên khi cười, tất cả đều vô cùng ngọt ngào.

Cô nói: "Giám đốc Chu, em chờ anh."

Chu Dịch liếc nhìn cô, nói những lời xấu xa: "Đến lúc đó cho dù em có cầu xin anh, anh cũng sẽ không bỏ qua cho em." Lầm bầm vài tiếng, sau khi mặc quần áo chỉnh tề thì lách người rời đi.

Thời điểm bọn họ gặp lại nhau vào ban ngày là lúc mọi người đều đã thức dậy và cùng nhau ăn trưa.

Bộ phận tích hợp bọn họ vẫn ngồi ăn bên một cái bàn lớn như cũ. Dáng vẻ hồng hào, tươi tắn của Tô Nam Tinh tạo nên sự đối lập rõ ràng với những người thức khuya đánh bài, chị Trương còn nói: "Giám đốc Tô quả thật là người trẻ tuổi, khả năng phục hồi thật tốt."

Có một chị gái nói: "Ây da, người lớn tuổi như chúng ta vẫn còn lạ giường, tối hôm qua cũng không được ngủ ngon."

Có người còn hỏi Chu Dịch: "Giám đốc Chu cũng lạ giường sao? Nhìn anh cũng ngủ không ngon."

Chu Dịch cúi đầu húp cháo, trả lời: "Ừ, tối hôm qua đánh bài với đám người tổng giám đốc Lý đến khuya."

Tô Nam Tinh ngồi bên cạnh nghe thấy thì thầm nghĩ: Đúng là một tên dối trá!

Mọi người lại bắt đầu hỏi thăm về thương tích của Hoàng Hân Nhiên, Chu Dịch nói sơ về tình hình, Tống Tập ngồi ăn ở bên cạnh liền nói tiếp về chủ đề này: "Tiểu Hoàng nhìn rất gầy, thế nhưng tôi đã bị kiệt sức khi cõng cô ấy xuống núi. Tôi phải ăn nhiều một chút, hôm qua tôi đã mệt lã cả người."

Anh ta cố tình chứng minh là mình có cõng Hoàng Hân Nhiên xuống núi, có một chị gái nhiều chuyện liền hỏi Tống Tập đã có người yêu hay chưa, Tống Tập liền chuyển chủ đề sang bản thân mình, "Vẫn chưa có người yêu, chị có người nào phù hợp để giới thiệu cho tôi không?"

Nhắc tới chủ đề giới thiệu người yêu, nhất là giới thiệu cho người trẻ tuổi và ưu tú như Tống Tập, các chị gái liền trò chuyện rôm rả, chủ đề về Chu Dịch cõng Hoàng Hân Nhiên xuống núi đã bị lãng quên.

Lúc mọi người đi về, ngồi trên xe buýt, chị Trương còn xoa chân và nói: "Người lớn tuổi đi leo núi thật quá mệt mỏi." Lại hỏi Tô Nam Tinh: "Em có mệt không?"

Tô Nam Tinh xoa vùng thắt lưng do bị Chu Dịch giày vò vào tối hôm qua, trả lời: "Em cũng bị đau lưng và đau chân, nếu không thường xuyên đi leo núi thì thực sự không thể đi lại được."

Chu Dịch ngồi ở phía trước thản nhiên nói: "Cho nên công đoàn của công ty mới tổ chức hoạt động để mọi người đi ra ngoài vận động, nếu không thì chỉ mới vận động một chút là đã bị đau chân, đau lưng thì không hay cho lắm. Sau này tôi sẽ đăng kí cho mọi người những hoạt động như thế này, đi ra ngoài chơi cũng rất tốt."

Tô Nam Tinh cảm thấy da mặt của Chu Dịch thật dày, anh còn không biết xấu hổ nói cô mới vận động một chút là đã bị đau chân, đau lưng sao? Nếu không bị anh giày vò, nhất là dùng tư thế yêu thích kia nữa, cô có bị như thế này không?

Thế nhưng anh lại nói rất nghiêm túc, thật ra chỉ có hai người bọn họ hiểu rõ nội dung trong câu nói đó, cảm giác đó vừa kích thích, vừa sâu sắc, làm cho Tô Nam Tinh cảm thấy có chút ngọt ngào. Cô muốn cười nhưng không dám cười, đành phải quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhếch môi trong vô thức.

Chu Dịch gửi tin nhắn WeChat cho cô: 【Đau lưng sao?】

Tô Nam Tinh: 【Ừ.】

Tiếp đó, Chu Dịch đã lợi dụng cơ hội rủ cô:【Nếu không thì tới nhà của anh đi, anh xoa bóp cho em nhé?】

Tô Nam Tinh trả lời: 【Đừng có mơ.】

Chu Dịch nói: 【Anh đang nói thật lòng đó.】

Tô Nam Tinh nói: 【Em mà vào miệng sói thì sẽ không thoát ra được.】

Vậy mà Chu Dịch lại trả lời: 【Ừ, qua việc thích ngắm nhìn em mặc đồ màu đỏ, anh quả thật giống như một con sói.】

Tô Nam Tinh cảm thấy mình càng biết nhiều về Chu Dịch, cô càng bị những lời tâm tình vô sỉ của anh làm thay đổi giới hạn của bản thân.

Thế nhưng trái tim cô vẫn tràn đầy sự ngọt ngào.

Tất nhiên cô sẽ không đến nhà của Chu Dịch, ngày mai còn phải đi làm nữa.

Tô Nam Tinh về đến nhà thì thấy Miêu Manh Manh đang đứng thử quần áo trước gương. Miêu Manh Manh đang mặc một chiếc đầm màu hồng, cô ấy vui vẻ xoay một vòng trước mặt Tô Nam Tinh, "Đây là chiếc đầm mình mua hồi năm ngoái, mình có thể mặc vừa rồi!" Vui vẻ đứng hò hét trước gương cả buổi.

Tô Nam Tinh lại nắm được trọng điểm, hỏi cô ấy: "Mặc quần áo để đi đâu vậy?"

Miêu Manh Manh có chút xấu hổ, trả lời: "Buổi tối có hẹn đi ăn với Heo trắng nhỏ."

"Chà, là một cuộc hẹn hò nha, không tệ!"

Miêu Manh Manh nói: "Chỉ là một bữa ăn mà thôi."

Tô Nam Tinh bày ra vẻ mặt như đã hiểu rõ, "Ừ, một bữa ăn mà thôi, mình hiểu. Đừng về trễ quá, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho mình, dù sao cậu và anh ta quen biết nhau chưa được bao lâu, cần phải cẩn thận hơn." Tô Nam Tinh vẫn luôn lo lắng cho Miêu Manh Manh.

Miêu Manh Manh cũng đã bị "thuần phục" khá tốt, ngoan ngoãn gật đầu, lại thử bộ quần áo khác trước gương. Lúc cởi váy ra, cô véo vào lớp mỡ dưới bắp tay mình, nói: "Mình đã xuống còn 57kg, có cảm giác da thịt của mình hơi nhão. Cậu nhìn da thịt trên cánh tay mình xem, rất giống như cánh tay bướm.*"

*Cánh tay bướm: Mỡ tay thường do sự tích tụ lượng mỡ thừa quá nhiều quanh vùng cánh tay. Sự tích tụ mỡ ở những bộ phận khác trên cơ thể khá dễ loại bỏ, tuy nhiên giảm mỡ cánh tay lại khá khó. Vì vậy, sự tích tụ mỡ dần dần quanh vùng cánh tay sẽ làm hai cánh tay mềm, nhão.

Tô Nam Tinh nói: "Cần phải tập luyện tăng cơ tay sau."

Miêu Manh Manh xỉa xói cô: "Đừng có nói những thuật ngữ chuyên nghiệp với mình, mình chỉ muốn biết là có cách nào chỉ cần nằm xuống là có thể gầy đi hay không?"

Tô Nam Tinh liếc nhìn cô ấy bằng nửa con mắt, "Nằm mơ đi, không có."

Hai người lại nói chuyện phiếm một lúc, sau đó Miêu Manh Manh diện đồ đẹp rồi ra ngoài ăn tối, hơn chín giờ thì trở về, trên mặt vẫn còn nở nụ cười. Tô Nam Tinh thầm nghĩ cô ấy và Heo trắng nhỏ ở bên nhau sẽ rất tuyệt, ít nhất khi nhắc tới Heo trắng nhỏ, trên mặt của cô ấy đều luôn mang theo nụ cười. Cô hỏi cô ấy: "Có thể tiếp tục phát triển hay không?"

Miêu Manh Manh trả lời: "Dù sao vẫn cảm thấy có chút thiêu thiếu..."

Tô Nam Tinh cho rằng có lẽ hai người cần phải tìm hiểu nhau nhiều hơn, cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Ngày hôm sau lại là ngày thứ Hai đi làm.

Những ngày đi làm đều luôn bận rộn và căng thẳng, đặc biệt là vào ngày thứ Hai, cô và Chu Dịch chỉ gặp nhau và chào hỏi nhau vào sáng sớm, sau đó cả hai đều bận rộn từ sáng đến tối.

Vào buổi chiều thứ Ba, người bên công đoàn của công ty đến phòng ban tích hợp gặp Chu Dịch để đề cập đến chuyện muốn đi thăm Hoàng Hân Nhiên. Chu Dịch liền kêu hai người giám đốc Tống Tập và Tô Nam Tinh làm người đại diện cho phòng ban. Lý Uyển cũng muốn đi theo, một nhóm người mang theo quà thăm bệnh đến thăm Hoàng Hân Nhiên.

Tô Nam Tinh vốn dĩ muốn đến sở cảnh sát Nam Hoàn để theo dõi tiến độ thi công vào buổi chiều, cô liền suy nghĩ sau khi đến thăm Hoàng Hân Nhiên sẽ đi đến nơi thi công, cho nên cô đã cầm theo tài liệu về tiến độ thi công.

Đến nhà của Hoàng Hân Nhiên thì phát hiện ba của cô ấy là tổng giám đốc Hoàng cũng đang ở nhà.

Hôm nay là thứ Ba, tổng giám đốc Hoàng là người đứng đầu của Hoa Tín bên tỉnh C mà lại cố tình bay trở về thăm con gái. Sau khi đi vào nhà, Chu Dịch gọi: "Tổng giám đốc Hoàng." Tiếng gọi đã làm cho một số người cấp dưới sửng sốt, bọn họ không nghĩ tới lại có thể gặp mặt tổng giám đốc Hoàng.

Tổng giám đốc Hoàng đã hơn 50 tuổi, vóc dáng không cao, đeo mắt kính, nhìn có vẻ rất hòa nhã, nói chuyện cũng lịch sự. Ông nói: "Mọi người thật có lòng khi đặc biệt đến thăm Hân Nhiên."

Chu Dịch lập tức mở miệng: "Hân Nhiên là người trong bộ phận tích hợp chúng tôi, cô ấy ngã bệnh, dĩ nhiên chúng tôi phải đến thăm cô ấy." Sau khi nói xong câu đó, anh lại nói tiếp: "Cũng là do tôi bất cẩn vào ngày hôm đó, lúc đó chỉ lo đi leo núi với đám người tổng giám đốc Lý, không có để ý đến Hân Nhiên..."

Chu Dịch đã nói ra trước những lời này, cho dù tổng giám đốc Hoàng muốn trách cứ thì cũng không thể nói ra trước mặt mọi người ngay lúc này, ông đành phải nói: "Cũng tại đứa nhỏ Hân Nhiên này, đã lớn rồi mà cứ như một đứa con nít, không làm cho người khác bớt lo lắng. Đều tại tôi và mẹ của nó đã quá cưng chiều nó, cưng chiều đến hư rồi."

Ngoài miệng nói là cưng chiều đến hư, thế nhưng khi nghe thấy giọng nói của Hoàng Hân Nhiên vọng ra từ trong phòng, "Ba, ba lại nói gì về con trước mặt đồng nghiệp của con vậy?"

Tổng giám đốc Hoàng đã thay đổi thành dáng vẻ một người cha tốt, "Ba không có nói gì cả! Các đồng nghiệp tới thăm con, ba tiếp đãi một lát."

Mẹ Hoàng cũng nhanh chóng rửa trái cây rồi bưng trà tới mời bọn họ, nhưng mẹ Hoàng là một bà nội trợ nên cũng không nghiêm trang giống như tổng giám đốc Hoàng. Nhìn thấy Chu Dịch, bà cũng nở nụ cười, xưng hô với Chu Dịch là: "Đã lâu rồi Đại Dịch không tới đây, quả thật bây giờ nhìn không ra bộ dạng bướng bỉnh của con như lúc còn bé nữa."

Câu nói đó đã làm cho mọi người cười thầm trong lòng.

HẾT CHƯƠNG 43