Hệ Thống Gian Lận Của Pháo Hôi Chương 11: Người thừa kế mỹ thực (10)

[Update: 14:22 23-10-2021]
“Ông chủ, lại có hoa gửi tới.” Người phục vụ ôm một bó lớn hoa hồng trắng, đưa đến phòng nghỉ của Cảnh Dương.

Cảnh Dương nhận lấy bó hoa, lấy từ bên trong một tấm card mở ra nhìn thoáng qua sau đó cười cười, trong khoảng thời gian này Triệu Bác Thừa mỗi ngày đều sẽ cho người đưa tới một bó hoa có 99 đóa hoa hồng trắng, sau đó tự mình viết tay lời âu yếm vào một tấm card, y đây là trắng trợn táo bạo theo đuổi hắn.

Cảnh Dương trải qua hơn một ngàn lần chuyển thế, chưa từng biết cảm giác yêu đương với một người như thế nào, trước kia cũng không phải không có người theo đuổi hắn, cả trai lẫn gái đều có, nhưng khi những người đó theo đuổi, chỉ làm hắn cảm thấy phản cảm.

Triệu Bác Thừa là người duy nhất quang minh chính đại theo đuổi hắn, lại không làm hắn cảm thấy đáng ghét, nếu trong lòng hắn cũng không bài xích đối phương, hắn quyết định thuận theo tự nhiên. Bởi vì chưa từng yêu đương, cho nên hắn cũng không rõ cảm giác đối với Triệu Bác Thừa, rốt cuộc có tính là yêu không, bất quá hắn cũng không rối rắm, hết thảy cứ thuận theo tâm ý của mình.

Hơn nữa hắn cô đơn nhiều năm như vậy, cũng muốn trải nghiệm cảm giác yêu đương với một người.

Có truyền thông phóng viên muốn hỏi Cảnh Dương chân tướng là cái gì, Cảnh Dương vẫn không trả lời, vì thế Trịnh Kiến Lâm bên kia càng nói càng hăng, trên mạng ồn ào cũng càng ngày càng lợi hại, việc Trịnh Tuấn Minh là con riêng lại bị đào lên.

C

—— “Con riêng là hắn sai sao? Không ai có thể lựa chọn việc mình được sinh ra, nếu hắn có thể lựa chọn, hắn chẳng lẽ lại chọn cả đời làm con riêng sao?”

—— “Trở thành con riêng không phải do hắn sai, nhưng mà cha mẹ hắn sai, mẹ hắn đem vợ chính thức ép người ta phải tự sát, hắn còn nói người ta đối xử với hắn không tốt, một người vợ làm sao có thể đối xử tối với con của tình nhân chồng mình được?”

—— “Là người khác bức tử Lục Tuyết Nhàn sao? Rõ ràng là cô ta một hai phải cưới người khác, lại chết sống không chịu ly hôn, nhưng tình yêu không thể dựa và ép buộc, rõ ràng là chính cô ta tự mình ép mình, không thể trách người khác.”

—— “Con riêng không có sai, vậy con trong giá thú sai sao? Chiếm nhà của người khác, còn ăn vạ không chịu đi, da mặt cũng dày thật.”

—— “Đúng vậy, một nhà ba người bọn họ lại không phải họ Lục, ở trong nhà của Lục gia là chuyện gì? Trịnh Kiến Lâm nói ông ta đau khổ chống đỡ gia nghiệp Lục gia nhiều năm, nhưng trước kia đều là tiệm cơm Lục gia, hiện tại đều biến thành của ông ta, Lục Cảnh Ngọc cũng chưa hề nói muốn quay về, hiện tại tiệm cơm Lục gia đều là tự hắn mở, ông ta liền chiếm nhà tổ Lục gia, đúng là không thể nào nói nổi.”

—— “Tôi cũng cảm thấy bọn họ không nên ở lại Lục gia, Trịnh Kiến Lâm nói Lục Cảnh Ngọc không chịu về nhà, nhưng tại sao không nghĩ thử, mẹ của mình tự sát, cha lập tức cưới tình nhân của hắn về nha, lại thêm bọn họ trước đó còn có con riêng, bọn họ mới là chân chính một gia đình. Nếu là tôi, căn nhà kia tôi cũng không thèm ở.”

—— “ Sao cứ nhắc đi nhắc lại từ con riêng vậy? Cha mẹ người ta đã kết hôn, hắn cũng đã sớm không còn thân phận là con riêng, các người cứ cắn mãi không tha, có ý nghĩa sao? Tình yêu không có sai, cha mẹ hắn rõ ràng yêu nhau lại không thể ở bên nhau, các người nghĩ hắn có cảm giác gì? Lục Tuyết Nhàn nhìn hắn khó chịu, hắn nhìn Lục Tuyết Nhàn chẳng lẽ không khó chịu sao?”

Ở trên mạng khói bay mù mịt, Cảnh Dương lại châm thêm một ngọn lửa, hắn công khai một đoạn video, là cảnh kết hôn của Trịnh Kiến Lâm cùng Lục Tuyết Nhàn, luôn được Lục Tuyết Nhàn trân trọng khoá trong két sắt, hôm Cảnh Dương trở về nhà cũ lấy đồ vật, tiện thể mang theo.

Trong video, Trịnh Kiến Lâm thâm tình nhìn Lục Tuyết Nhàn, quỳ một gối xuống đất đeo nhẫn vào tay cô, cũng thề chỉ yêu mình cô, Lục Tuyết Nhàn cảm động rơi lệ, Trịnh Kiến Lâm cũng kích động kìm nén nước mắt thâm tình hôn môi cô.

Còn có cảnh hai người dâng trà cho Lục Đức Viễn, Lục Đức Viễn nói, tuy rằng ta ngay từ đầu không đồng ý để hai đứa ở bên nhau, nhưng mấy năm nay ta đối với con quan sát, con cũng coi như là tiến rất xa, hy vọng con vĩnh viễn không quên con đã lập lời thề với ta như thế nào để cầu hôn Tuyết Nhàn, có thể làm được vĩnh viễn yêu quý nó cũng bảo vệ nó, vì nó chống đỡ một gia đình, cũng không uổng phí công ta một phen khổ tâm dạy dỗ.

Cuối Video, Cảnh Dương lưu lại một đoạn lời nhắn, tôi một lần cuối cùng cầu xin người, cha của tôi, xin cha chính miệng nói ra chân tướng, chỉ cần cha thừa nhận người vu oan cho ông ngoại và mẹ tôi, như vậy tất cả đều có thể tan thành mây khói, chuyện khác, tôi đều coi như không có xảy ra, nếu cha lần nữa chấp mê bất ngộ, tôi liền phải công bố tất cả.

—— “Trịnh Kiến Lâm không phải nói ông ta là bất đắc dĩ mới cưới Lục Tuyết Nhàn sao? Vậy trong video hình ảnh ông ta hứa hẹn, còn ở trước mặt Lục Đức Viễn thề thốt, đều là cha con người ta ép hắn diễn? Tôi chỉ có thể nói, Oscar nợ ông ta một giải thưởng.”

—— “Không phải nói chưa từng yêu Lục Tuyết Nhàn sao? Vậy tại sao còn biểu hiện kích động như vậy, ngoại tình vượt quá giới hạn có tiểu tam, sau đó còn trả đũa vợ mình, quả thực, tra nam!”

—— “Mặc kệ Trịnh Kiến Lâm là vì cái gì cưới Lục Tuyết Nhàn, đều mời ngươi đem tiểu tam cùng con riêng cút khỏi Lục gia”

—— “Trực tiếp đem chân tướng đều công bố đi, không cần lưu luyến tra nam, thật sự không thể trông cậy ông ta đối với vợ mình có nửa điểm lương tâm.” .

||||| Truyện đề cử: Tình Đắng |||||
 

—— “Đúng vậy, trực tiếp công bố chân tướng đi!”

—— “Công bố chân tướng!”

Trên mạng có rất nhiều người đều yêu cầu Cảnh Dương trực tiếp công bố chân tướng, nhưng hắn lại lần nữa trầm mặc, không đáp lại bất cứ câu nào, bởi vì thời cơ chưa mùi.

Sau khi video bị công khai, Trịnh Kiến Lâm tạm thời không tìm ra lời bao biện cho mình, chỉ có thể kiên trì nói ông ta chính là bị ép bất đắc dĩ mới cưới Lục Tuyết Nhàn,ông ta chưa từng yêu Lục Tuyết Nhàn, lại sống chết không chịu dọn khỏi Lục gia.

Cảnh Dương đang nằm trên ghế quý phi trong phòng nghỉ chợp mắt, nghe thấy có người đẩy cửa đi vào cũng không thèm mở mắt, tiếng bước chân này hắn đã quá quen, không cần nhìn xem cũng biết là ai tới.

Một bàn tay to rộng cầm mắt cá chân của hắn, cách quần lụa màu trắng chậm rãi hướng lên trên sờ, sờ thẳng đến vùng cấm của hắn, Cảnh Dương rốt cuộc mở to mắt nhìn Y “Anh muốn làm gì?”

Triệu Bác Thừa tay từ nơi nào đó nhẹ nhàng lướt qua, trực tiếp sờ lên mặt hắn, khoảng cách gần nhìn xuống “Em cảm thấy tôi muốn làm gì?”

“Muốn giở trò lưu manh sao?”

“Tôi theo đuổi em lâu như vậy, em một chút đáp lại cũng không cho tôi, xem ra tôi đành phải dùng sức mạnh.” Ngón cái Triệu Bác Thừa cọ xát bờ môi của hắn.

“Sao hả?” Cảnh Dương cười cười “Anh muốn dùng sức mạnh như thế nào? Tôi chưa từng bị người cưỡng bách bao giờ, anh có thể thử xem, cho tôi trải nghiệm một chút xem là cảm giác gì. Nhưng mà, nếu kỹ thuật của anh không tốt, làm tôi không hài lòng, tôi sẽ phản kháng.”

“Em sẽ không có cơ hội phản kháng.” Triệu Bác Thừa áp Cảnh Dương, đem bờ môi hắn ngậm vào miệng liếm mút một lúc, đầu lưỡi thăm dò tiến vào trong miệng của hắn……

Khi Cảnh Dương cùng Triệu Bác Thừa đầu lưỡi dây dưa, trong nháy mắt có một loại cảm giác linh hồn như bị hút đi, loại cảm giác này làm thân thể không thể hiểu được hưng phấn lên, hắn giơ tay ôm lấy bờ vai của y, muốn càng thêm tới gần.

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, nghe còn rất khẩn cấp.

“Anh, anh ở bên trong sao?” Trần Duệ vốn định trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhưng lại phát hiện đẩy không ra, đành phải hô một tiếng.

Cảnh Dương một tay đem Triệu Bác Thừa đẩy ra, sau đó đáp lại “ Đến ngay đây”. Hắn hít sâu vài cái, thật vất vả đem hơi thở điều chỉnh, nhìn về phía hai cánh cửa gỗ đang đóng chặt, lúc Triệu Bác Thừa đi vào cư nhiên lại kéo chốt cửa xuống. Nhưng may là y kéo chốt cửa xuống, bằng không tư thế này, rất giống bị bắt gian trên giường.

Cảnh Dương đứng lên sửa sang quần áo, bước qua mở cửa cho Trần Duệ “Việc gì mà gấp như vậy.”

“Có người tới làm loạn.” Trần Duệ thần sắc vội vàng nói.

“Ai tới làm loạn?” Cảnh Dương nhíu mày.

“Tiền thiếu gia, Tiền Tường, mang theo một đám bạn bè tới đây, một hai phải để anh tự mình biểu diễn nấu ăn cho bọn họ xem.”

“Tiền Tường?” Cảnh Dương quay đầu nhìn Triệu Bác Thừa thảnh thơi dựa nghiêng trên ghế, quay đầu lại nói với Trần Duệ nói “Em hãy đi báo trước, một lát anh đến, à đúng rồi, giúp anh từ phòng bếp lấy cây chày cán bột, muốn vừa thô vừa lớn.”:)))))))

“Chày cán bột?” Trần Duệ đầy mặt hoang mang nhìn hắn.

“Đi đi.” Cảnh Dương đẩy cậu một cái, đem cửa đóng lại.

“Em họ anh muốn tôi bán nghệ, anh có ý tưởng gì không?” Cảnh Dương đi tới trước mặt Triệu Bác Thừa.
 

Triệu Bác Thừa một phen đem hắn kéo xuống ngồi trên đùi mình, nhéo hắn cằm nói “Tôi giúp em đem tên nhãi kia giải quyết, em muốn báo đáp tôi thế nào đây?”

“Anh muốn tôi báo đáp anh thế nào?”

“Không bằng, tôi anh hùng cứu mỹ nhân, em lấy thân báo đáp?”

Cảnh Dương cười lạnh một chút “Nhà các người đúng là không có người tốt, em họ anh muốn tôi bán nghệ, anh lại muốn tôi bán mình.”

Triệu Bác Thừa miệng dán ở khóe miệng hắn nói “Tôi bán thân cho em cũng được, chỉ cần em trả thù lao, tôi mặc cho em sai sử, thế nào?”

Cảnh Dương đẩy y ra đứng lên “Anh trước tiên đem tên em họ kia cho tôi đánh đi, nếu hắn quậy lên quấy rầy những khách hàng khác, anh đừng mơ đặt chân vào tiệm của tôi một lần nào nữa.”

Cảnh Dương một thân lụa trắng thêu ám văn, tăng thêm vài phần tiên khí, khi hắn bước vào phòng, Tiền Tường vừa lúc ngẩng đầu lên đột nhiên thấy hắn, chút thần một chút.

“Ây dô, ông chủ Lục.” Tiền Tường sau khi lấy lại tinh thần, cố ý cầm giọng điệu nói “Tôi nghe nói anh chẳng những nấu ăn ngon, bộ dáng khi nấu còn rất xinh đẹp, anh em chúng tôi hôm nay tới, chính là muốn nhìn xem dáng vẻ nấu ăn của ông chủ Lục, nếu xem thấy hài lòng, tiền boa tuyệt đối sẽ không thiếu.”

Cảnh Dương không nói lời nào, tiếp nhận chày cán bột trong tay Trần Duệ, cứ như vậy mặt vô biểu tình nhìn hắn.

Tiền Tường bị hắn nhìn như đang xem một đứa ngu chọc giận, nhảy dựng lên muốn mắng chửi người, lại nhìn đến người đi vào đứng sau Cảnh Dương liền ngây ngẩn cả người “Anh, anh họ……, sao anh cũng ở chỗ này?”

“Lời này nên là tao hỏi mày.” Triệu Bác Thừa mắt lạnh nhìn hắn “Mày tới chỗ này làm gì?”

“Em, em tới ăn cơm, đây không phải tiệm cơm sao?” Tiền Tường vừa thấy Triệu Bác Thừa lạnh mặt, tâm liền hoảng.

“Tao lại nghe nói mày tới xem biểu diễn? Mày còn biết đây là nơi ăn cơm?” Triệu Bác Thừa đi qua dùng sức một chân đá vào đùi Tiền Tường “Không phải tao đã nói với mày, nếu mày còn dám ở bên ngoài làm xằng làm bậy, tao liền đánh gãy chân chó của mày sao?.”

Tiền Tường bị đá té trên mặt đất, đám bạn của hắn lập tức đứng lên, nhưng không ai dám qua đi đỡ, một bên thật cẩn thận nhìn sắc mặt Triệu Bác Thừa, một bên hai mặt nhìn nhau. Bọn họ vốn dĩ cùng Tiền Tường tới giáo huấn Lục Cảnh Ngọc, nhưng nhìn tình cảnh này, người bị giáo huấn người biến thành Tiền Tường, Triệu Bác Thừa là người như thế nào bọn họ không biết sao, đừng nói là tiến lên hỗ trợ, chính là khuyên một câu bọn họ cũng không dám, bọn họ cũng không biết nên tiếp tục ở lại, hay là lập tức rời đi.

Tiền Tường thật vất vả bò dậy, cũng không dám kêu đau, cùng Triệu Bác Thừa giải thích nói “Em thật sự là tới ăn cơm, hơn nữa em cũng, em cũng không có ỷ vào thanh danh của anh……,thật sự không có.”

“Mày còn lý do đúng không?.” Triệu Bác Thừa một chân lại đạp lên ngực Tiền Tường, cú lần này rất tàn nhẫn, Tiền Tường la lên một tiếng, nằm trên mặt đất nửa ngày cũng không thể đứng lên.

Triệu Bác Thừa quay đầu nhìn về phía đám bạn của Tiền Tường còn đang sửng sốt, bọn họ bị nhìn đến thân thể chấn động, lập tức nói “Cái kia, tụi em còn có chuyện,đi trước, các anh cứ từ từ, từ từ…….”

Đám bạn của Tiền Tường chạy nhanh hơn cả chạy nạn, Triệu Bác Thừa nhìn tên đang núp trên đất đạp thêm mấy cú, đá đến Tiền Tường ngao ngao kêu “Anh Bác! Anh, anh muốn đá chết em hả!? Anh đá chết em thì làm sao ăn nói với mẹ anh?”

Cảnh Dương giơ tay ngăn cản Triệu Bác Thừa muốn đánh Tiền Tường tiếp “Anh như vậy sẽ kinh động đến khách hàng, để tôi lên đi, anh qua bên cạnh đứng.”

Triệu Bác Thừa nhìn hắn trong chốc lát, làm ra biểu tình xin cứ tự nhiên.

Cảnh Dương đem một miếng vả to mạnh mẽ nhét vào trong miệng Tiền Tường, nhét đến hắn trợn trắng mắt, Cảnh Dương giơ lên chày cán bột, cứ như vậy đánh, đem Tiền Tường đánh lăn lộn đầy đất.

Triệu Bác Thừa nhướng mày, y lúc trước đúng là không nhìn ra, Lục Cảnh Ngọc ra tay có thể tàn nhẫn như vậy, giống như đang đánh kẻ thù giết mẹ, dùng hết sức lực toàn thân mà đánh. Nhưng thật ra lại chuẩn xác tránh đi chỗ yếu hại, cho nên y cũng không ngăn cản, cứ thế nhìn em họ bị đánh.

Vì kiếp trước Trần Duệ cùng Lục Cảnh Ngọc là hai mạng người, Tiền Tường này bị đánh hai trong một, một chút cũng không oan.