Đơn Xin Ly Hôn Chương 73: Có Giống Với Ngoại Tình? (H)

[Update: 16:21 26-10-2021]
Mặc dù tư thế này hai người trong đoạn thời gian này đã chơi qua rồi, nhưng Trình Cẩn chưa từng được chồng liếm hoa huyệt, bởi vì xem phim khiêu dâm cũng không có lại tình tiết đó, cậu thậm chí còn không biết còn có cái kiểu dâm dục này.

Trong lòng đối với loại chuyện này khước từ, nghĩ đến người chồng anh tuấn đang liếm bên trong của mình, cậu liền cảm thấy đặc biệt xấu hổ.

Nhưng cũng thật thoải mái.

Hậu huyệt sau khi được liếm so với sau khi dùng thuốc bôi trơn càng mềm hơn, còn tiết ra rất nhiều chất lỏng trong suốt, đầu lười đối phương khuấy động tiểu huyệt của cậu, Trình Cẩn nhịn không được phát ra âm thanh: “Đừng…ông xã…a..ư…ông xã…”

Đầu lưỡi ấm nóng nặng nề chen vào, kịch liệt liếm láp nội vách, thậm chí còn phát ra tiếng nước, âm thanh rên rỉ của Trình Cẩn thay đổi, hành động vốn dĩ muốn phản kháng lại biến thành khẩn cầu, theo sự liếm láp của nam nhân mà lắc lư. “Thật thoải mái…ông xã…được ông xã liếm thật thoải mái…ah…”

Côn thịt phía trước vểnh lên đầy lợi hại, Trình Cẩn không còn khí lực để quay đầu nhìn chồng, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn mình trong gương. Khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt mờ mịt, cả đầu vú đỏ ửng dựng đứng, dáng vẻ hoàn toàn như đang nhận lấy yêu thương, gương mặt lộ ra vẻ thuần khiết, nhưng biểu cảm rất phóng túng.

Hậu huyệt càng ngày càng ướt, cửa hậu bị liếm đến khi co rút lại, khoang sinh dục bên trong tiết ra rất nhiều dâm dịch, Trình Cẩn không chịu nổi, nức nở cầu xin: “Ông xã có thể rồi…tiến vào…ông xã…”

Lục Đào lại liếm hậu huyệt của cậu thêm mấy vòng, mới từ từ rút lưỡi ra, đứng thẳng người.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau trong gương, cả người Trình Cẩn run lên, ánh mắt đầy lưu luyến. Lục Đào cười sáp người qua, vợ nhỏ ngoan ngoãn mở đôi môi đỏ ửng, vươn chiếc lưỡi đỏ mọng cho anh nếm, ngoan đến không tưởng. Lục Đào ngậm lấy lưỡi của cậu, ấn vào hông anh rồi đẩy dương vật cương cứng vào tiểu huyệt chật hẹp của Trình Cẩn.

Tiểu huyệt dâm đãng đầy tham lam, mới ngậm lấy quy đầu, thành ruột đã nhanh chóng co rút lại, muốn nuốt thêm thân gậy, bị cắm đến phát trướng nhưng cũng không thả lỏng, đến khi miệng hậu ngậm chặt phần gốc dương vật.

“Bảo bối ngoan hút thật chặt, thích ông xã không?” Giọng nói của nam nhân như mê hoặc, truyền đến bên tai khiến nhịp tim Trình Cẩn đập nhanh.

“Thích…thích ông xã…”

Lục Đào hiển nhiên hài lòng với câu trả lời, đột nhiên che mắt cậu lại, ở bên tai cậu thấp giọng cười, nói: “Không nhìn mặt anh, em cảm thấy bản thân mình có giống như đang ngoại tình không?”

Câu nói này khiến Trình Cẩn cả người kích động đến phát run, một cảm giác khó tả ùa về trong lòng, vừa xấu hổ, vừa kích động, vừa hoảng loạn, cậu sợ hãi nắm lấy tay Lục Đào: "Không phải ... không phải ngoại tình...em không ngoại tình…”

“Nhưng anh không giống anh ta đúng không?’ Lục Đào lộ ra nụ cười xấu.

Trình Cẩn lại do dự, bản thân cũng không không phân biệt loại hành vi của mình bây giờ là cái gì, cuối cùng uỷ khuất đến mức suýt khóc, “Em không có…hai người, hai người chỉ là thái độ đối với em không giống nhau, cốt lõi không có gì là không giống…vì vậy, vì vậy em không tính là ngoại tình…”

Trình Cẩn thấy trêu cậu đủ rồi, cuối cùng cũng thu lại suy nghĩ xấu xa của mình, nhấc bổng cậu ra khỏi bồn rửa mặt, “Ôm lấy cổ chồng, chồng làm cho em sướng nhất.”

Trình Cẩn vội vàng ngoan ngoãn nghe lời, trong lúc cậu vẫn còn có chút bối rối, Lục Đào rõ là không để ý nữa, hút lấy môi cậu hôn thật sâu, đồng thời đẩy dương vật vào trong hậu huyệt của cậu, lần này đến lần khác ma sát điểm mẫn cảm của cậu, rất nhanh thần trí của Trình Cẩn bị dục vọng xâm chiếm.

Hình ảnh trong gương cực kỳ gợi tình, hai con người màu da có chút khác xa ôm lấy nhau, thoạt nhìn rất dâm đãng, người được ôm trong lòng còn bày ra tư thế hai chân mở rộng, đầy gợi tình. Giữa hai đùi bị tách ra của Trình Cẩn lộ ra cái tiểu huyệt bí mật nhất của cậu, cái lỗ hồng hào đã bị kéo căng ra, hình thành một vòng da, trong đó có dương vật dày cộp. Dương vật ướt nhẹp, mỗi một lần đam vào rút ra tiết ra một lượng lớn dịch thể khiến nơi giao hợp phát ra thuỷ quang.



“Thật thoải mái…ông xã…em, em muốn bắn rồi…” Rõ ràng vẫn còn chưa cắm vào khoang sinh sản, Trình Cẩn liền cảm thấy có chút chịu không nổi, ngón chân quặp chặt, cây thịt phía trước không ngừng run rẩy.

“Chẳng trách càng kẹp càng chặt rồi.” Lục Đào không tự chủ được cắn môi cậu, rút dương vật ra, lại dùng lực đẩy vào, điểm tấn công lần này là khoang sinh dục của Trình Cẩn.

Lối vào của khoang sinh dục mềm mại ẩm ướt, sau mấy lần đỉnh liền bị đỉnh ra một cái miệng nhỏ, lúc nam nhân hoàn toàn xâm nhập, Trình Cẩn không thể chịu đựng được nữa, mạnh mẽ bắn ra.

Hình ảnh được phản chiếu rõ trong gương, Trình Cẩn cảm thấy xấu hổ, nhưng cậu không thể kiềm chế phản ứng cơ thể của mình, cậu có thể cảm nhận khoang thịt của mình không ngừng hút lấy côn thịt của nam nhân, khoang sinh dục của cậu cũng đang co rút. Lục Đào thấp giọng cười nói: “Hút mạnh như vậy, là muốn anh tinh dịch của ông xã sao?”

Trình Cẩn đỏ mặt nói: “Vâng…”

"Ăn tinh dịch của ông xã rồi sinh con cho ông xã, được không?"

Nghe những lời này, Trình Cẩn gần như quên mất mình vẫn đang uống thuốc tránh thai, gần như lập tức gật đầu nói “Được…sinh con cho ông xã….aa…ông xã thật mạnh ah…”

Khoang sinh dục tê dại, Trình Cẩn lại cương lên, khi cậu xuất tinh lần thứ hai nam nhân mới rót tinh dịch vào trong khoang sinh sản của cậu.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, cả hai lại làm chuyện đó trên giường, lần này là tư thế yêu thích của Trình Cẩn. Cậu được nam nhân ôm vào trong lòng, vừa hôn vừa bị đâm, cách thức làm tình này quả thật khiến trái tim Trình Cẩn run rẩy, cũng cậy tạm thời quên mất hai người sắp đối mặt với chuyện chia lìa.

Nhưng khi thủy triều của tình yêu rút đi, trí nhớ sống lại, nỗi buồn không thể tan biến lại ập đến trong lòng.

Lục Đào cảm nhận được suy nghĩ của cậu, thân mật ôm cậu vào lòng, xoa xoa cái mông của cậu, hấp giọng cười nói: "Lại buồn sao?"

Trình Cẩn hai mắt đỏ hoe, có chút khó có thể tin tưởng: “Anh làm sao lại còn có thể cười?”

Lục Đào bóp chặt má cậu, “Anh tại sao không cười?”

“Anh sắp biến mất rồi!” Trình Cẩn nói, giọng cậu trở nên khàn đặc, nước mắt chảy dài, cậu không thể ngăn được. “Anh sắp biến mất rồi, mặc dù chỉ có mấy tháng ngắn ngủi, nhưng tất cả nhưng gì anh trải qua, suy nghĩ của anh trong mấy tháng này đều không còn nữa ah…”

“Không phải còn có em sao?” Lục Đào rút khăn giấy kiên nhẫn lau nước mắt cho cậu “Em sẽ nhớ đến sự tồn tại của anh, phải không?”

Trình Cẩn tròn mắt nhìn anh, ngay sau đó lại bật khóc.

Trình Cẩn cứ khóc rồi lại khóc cho đến khi ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì trời đã nhá nhem tối, trong phòng ngủ bật đèn vàng, còn Lục Đào thì đang ngồi bên cạnh, đang xem một cuốn sách dày cộm trên tay. Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh, bàng hoàng nhất thời cảm thấy nhìn thấy người chồng ngày trước, trong thức trái tim trở nên căng thẳng, nhưng cậu rất nhanh liền thả lỏng.

Nếu như là người chồng trước đây, làm sao có thể ngồi bên cạnh cậu xem sách đây?

Vì vậy cậu không có chút do dự kéo lấy cánh tay anh, ôm lấy eo đối phương xoa xoa nhẹ, nhẹ giọng hỏi: "Bây giờ là mấy giờ?"



“Chín giờ tối.” Lục Đào để sách trên tay xuống, bóp má cậu, ôn nhu hỏi: “Ngủ đủ chưa?”

“Ừm…” Nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt anh, Trình Cẩn lại cảm thấy đau, để tránh trong thời gian quý giá suy nghĩ lung tung, vội vàng nói: “Anh đang xem cái gì? Trong nhà có quyển sách dày như vậy sao?” Sau sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, sách giấy một thời gian dài đã bị loại bỏ, hiện tại chỉ có một số sách đặc biệt được xuất bản, còn có một ít các tờ báo.

“Ferry đem qua.” Lục Đào lại giải thích thêm, “Thật ra không phải anh gọi anh ta cầm sang, mà là cái vị kia.”

Trình Cẩn chán nản nói: “ Vậy nhất định là thứ em xem không hiểu rồi…” Giữa cậu và chồng có một khoảng cách và sự khác biệt rất lớn. Cậu năm đó muốn theo đuổi anh, năng lực thể lực không theo kịp, liền muốn học theo sở thích của đối phương, kết quả phát hiện những thứ Lục Đào xem cậu hoàn toàn không hiểu, cố gắng hết sức để hiểu, thậm chí mời một giáo viên về dạy cho mình, nhưng cuối cùng chẳng được gì.

Lục Đào mỉm cười, dường như cảm thấy biểu cảm của cậu hôn lên má cậu một cái rồi nói: "Em xem không hiểu cũng không sao, anh nói cho em nghe. Trên thực tế, thông tin mà anh ta muốn tìm kiếm có liên quan đến những gì em đã trải qua ngày hôm nay, là chuyện “Khảm Hợp Thể”.”|

Trình Cẩn đột nhiên quan tâm“Khảm Hợp Thể?”

“Đúng, anh trước đó đã nói với em, con người đã từng thí nghiệm “Khảm Hợp Thể”, nhưng đều thất bại, em nhớ không?”

Trình Cẩn vội vàng gật đầu, để lắng nghe kỹ hơn, cậu thậm chí còn ngồi dậy, “Tại sao muốn làm thí nghiệm “Khảm Hợp Thể”?”

“Để khiến cho con người trở nên mạnh mẽ hơn.” Lục Đào cố gắng hết sức để giải thích cho cậu bằng những từ ngữ mà cậu có thể nghe hiểu, “Con người có rất nhiều thiên địch, không chỉ là tộc Người sói và tộc Zergs, mà còn có những loài khác, chẳng hạn như thú ăn thịt, hổ, sư tử, gấu ... nếu con tay không tấc sắt, không có vũ khí, gặp những loại mãnh thú này chỉ có thể bỏ chạy, thậm chí còn chạy cũng không chạy được. Con người ngoài trí tuệ, vũ lực và năng lực thật sự là quá nhỏ yếu rồi.”

Đây là lần đầu tiên Trình Cẩn nghe đến cái quan điểm này, dù sao đối với cậu, con người là sinh vật mạnh nhất trên thế giới, bọn họ có thể đánh bại người sói, ngăn chặn các cuộc tấn công của Zergs, thuần hóa các loài động vật, thậm chí có thể tạo ra người máy để phục vụ cuộc sống. Vì vậy cậu có chút kinh ngạc: “Chúng ta vốn dĩ…yếu như vậy sao?”

Lục Đào cười nhẹ, rất nhanh nghiêm mặt nói: “Các nhà khoa học đã giải phẫu xác người sói. Sau một thời gian dài thử nghiệm và nghiên cứu, đã chứng minh rằng chúng là sự kết hợp giữa người và sói thời cổ đại, bởi trên người chúng có hai phẩm chất, chỉ có một phần thú tính nặng, một phần nhân tính tương đối nặng. Ngay sau khi kết quả của nghiên cứu này được công bố, một số các nhà y khoa nghĩ rằng chúng ta cũng có thể phát triển “Khảm Hợp Thể” của riêng mình, vì vậy đã có một kế hoạch thử nghiệm về “Khảm Hợp Thể”.”

“Ah…” Mặc dù Trình Cẩn ngu ngơ, nghe đến điều này cũng cảm thấy rất khó tin “Vậy các nhà y khoa muốn kết hợp giữa con người và động vật sao? Chuyện này làm sao có thể thực hiện được? Gen của chúng ta khác nhau đi? Vì vậy cuối cùng mới thất bại đúng chứ?”

“Không có thất bại.” Lục Đào nhìn cậu rồi chậm rãi nói: “Trình Cẩn, em không phải đã nhìn thấy qua sản phẩm thành công sao?”

Trình Cẩn lạc giọng: "Đúng, cậu ta nói cậu ta là Khảm Hợp Thể giữa loài người và tắc kè hoa….đây lại có thể thành công? Làm sao em không có nghe qua ah.”

Lục Đào nói: “Trên thực tế, đa số mọi người đều không biết. Trước ngày hôm nay, có lẽ ngay cả anh ta cũng không biết.”

Trình Cẩn có chút kinh ngạc, “Lục Đào cũng không biết sao?” Sau khi hỏi câu này, cậu mới cảm thấy câu nói này nghĩ đi nghĩ lại lại có nghĩa khác, dù sao nghiêm túc mà nói, người ngồi trước mặt cậu cũng là Lục Đào.

Lục Đào không quan tâm đến chi tiết này, khẽ gật đầu, “Đây có lẽ là kết quả của một thí nghiệm mà ai đó bí mật làm dưới lòng đất sau khi thí nghiệm thất bại cách đây 115 năm. Nhưng trên thực tế sau thí nghiệm thất bại năm đó, những loại thí nghiệm như vậy bị nghiêm cấm, những người làm loại thí nghiệm đó đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Anh ta muốn làm phẫu thuật xoá bỏ anh, khiến cơ thể ổn định, có lẽ là bởi vì nhiệm vụ mà anh ta sắp phải hoàn thành, đó là tìm ra kẻ đã thực hiện thí nghiệm này. "

Trình Cẩn cảm thấy sợ hãi khi nghe thấy từ "xoá bỏ", trong tiềm thức ôm lấy Lục Đào, Lục Đào muốn ôm lại cậu, nhưng cơ thể lại run lên, sau một lúc, thần sắc lại hồi phục rõ ràng.

Nhận thức bản thân mình đang dần dần bị đẩy ra, Trình Cẩn hơi khó hiểu ngẩng đầu lên, khi bắt gặp ánh mắt lãnh đạm đó, cậu liền biết, người chồng chân chính đã quay trở lại rồi.