Đơn Xin Ly Hôn Chương 32: Đồ Nữ Hầu

[Update: 13:41 26-10-2021]
Trong luật hôn nhân của tinh cầu Đế chế, cũng có sự khác biệt giữa “gả” và “lấy”. nam nữ kết hôn, nữ “gả”, nam “lấy”, nam và “giống cái” kết hôn, nam cũng là “lấy”, “giống cái” là gả, trừ khi có trường hợp đặc biệt, có thể xin đơn khác, nhưng nhìn chung không dễ được chấp thuận.

Khởi đầu của việc sửa đổi quy định này là để kiềm chế ảnh hưởng của các gia đình bản địa.

Rốt cuộc, gia tộc bản địa bất luận có bần tiện, đều có thể sống lâu dài trên hành tinh này và được hưởng mức phúc lợi tốt nhất miễn là họ mang họ của mình. Phúc lợi của hành tinh đế chế rất tốt, nếu có được quyền vĩnh cư, về cơ bản có thể sống mà không cần làm việc. Nhưng số lượng lớn những người như vậy là một gánh nặng cho chính phủ. Do đó, luật quy định rằng nếu một phụ nữ của một gia đình bản địa kết hôn mà không phải là quan chức hoặc người bản địa, thì sẽ bị huỷ đặc quyền vĩnh cư, và phải dùng tiền hoặc năng lực làm thước đo xem có được định cư trên tinh cầu hay không.

Vì quyền vĩnh cư, phụ nữ bản địa thường liên hôn trong họ, hoặc tìm các gia đình bản địa khác để kết hôn. Ví dụ mẹ Ngạn Thất và em gái của bà, một người là kết hôn với nam nhân trong gia tộc, người kia thì kết hôn với nhà Rigel, cũng là gia tộc bản địa.

Nhưng vẫn có những trường hợp ngoại lệ.

Ví dụ như bà nội của Lục Đào cũng được gả cho bên ngoài, bà vốn dĩ là “quan lại”, mặc dù là chi thứ, nhưng cũng tình là cùng họ với Ti Quỳ.

Bà lão rất cực đoan, sau khi kết hôn cũng không tiếp xúc nhiều với gia đình mẹ đẻ, đến nỗi ngay cả Trình Cẩn cũng quên rằng giữa họ vẫn còn mối quan hệ này, không ngờ lại gặp bà vào lúc này.

Một cảm giác như “bản thân sắp xong rồi” ập đến, Trình Cẩn đối diện với ánh mắt lạnh lùng của bà nội, quả thật so với vừa nãy lúc bị mọi người bàn tán còn khó chịu gấp trăm lần. Ánh nhìn của lão phu nhân vẫn rất sắc sảo, quét nhìn cậu một vòng, mới nói: “Cậu làm sao lại mặc thành cái dạng này? Đây là như thế nào?”

Trình Cẩn đỏ mặc, ấp a ấp úng không nói lên lời, cũng không dám nhìn bà, anh mắt rời xuống đầu gối của bà, nhìn thấy bà đang đắp chiếc chăn mà cậu đưa cho, trong lòng có chút phức tạp.

Nếu như không phải bây giờ mất mặt, nói không chừng mối quan hệ của họ có thể từ từ dịu đi, đúng không?

Ti Quỳ bật cười, giọng nói ấm áp: “Thật sự là Tiểu Trình Cẩn ah? Ăn mặc như thế này cũng thật ngạc nhiên nha.”

“Có chồng rồi mà còn ăn mặc như thế này, không biết xấu hổ!" Giọng của bà nội vẫn luôn nghiêm khắc, lại nói: “Còn không đi thay?”

Trình Cẩn hận không thể lướt đi ngay, nhưng nhớ đến chuyện mình đã đáp ứng, liền nói: “Còn, còn chưa thể thay…” Cậu hít một hơi, cố gắng nói cho rõ ràng, “Cháu đáp ứng với Liên thiếu gia, làm người hầu của anh ta một ngày, tôi không thể thất hứa.”

Bà nội tức giận nhìn chằm chằm, Ti Quỳ cười: “Đứa nhỏ này, thật sự là thay đổi rồi ah. Này bà đừng tức giận, đây cũng đã là gì, cháu gái tôi hôm này cũng thua người ta, phải làm người hầu một ngày, tôi cảm thấy mặc thế cũng rất đẹp mà.”

Khoé miệng bà giật giật, Liên Vụ đứng bên cuối cùng cũng đoán ra được tình hình. Vừa hoảng hốt lại căng thẳng, vội vàng nói: “Thật ra chỉ là một trò chơi, nếu như Trình thiếu gia muốn thay, cũng…”

“Tôi không đổi!” Trình Cẩn cuối cùng lấy hết can đảm, còn ngẩng đầu lên, dù giọng không lớn nhưng rất có lực, “Đây là trao đổi điều kiện, cháu đã đáp ứng rồi, không thể giữa đường từ bỏ!”



Cậu đời này chưa bao giờ chủ động chịu bất cứ trách nhiệm nào, trước kia là không cần, phía sau chẳng qua là được đẩy về phía trước, bản thân cảm thấy uỷ khuất, so với áp bức và bóc lột thực sự, vốn gì chẳng là gì.

Trong phòng khách an tĩnh một hồi, Liên Vụ cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Bà nội hơi ngạc nhiên, lúc nhìn Trình Cẩn cũng không lãnh đạm như vậy. Cuối cùng Ti Quỳ đánh vỡ bầu không khí: “Được rồi, được rồi, trò chơ con nít, chúng ta thôi đi. Liên Vụ ah, có thời gian đưa phương thức liên lạc của phu nhân Reila cho tôi, tôi cũng muốn nhờ cô ấy may cho một bộ lễ phục. Các cậu đi chơi trước đi, hôm nay có rất nhiều trò chơi, thắng còn được giải thưởng ah.”

Liên Vụ không thể nói rằng anh ta không có thông tin liên lạc của phu nhân Reila. Nhưng bầu không khí vô cùng khó xử, không dám đợi thêm, chỉ có thể cười chào tạm biệt. Trình Cẩn so với anh ta trấn tĩnh hơn, hướng bọn họ hành lễ, sau đó đi theo.

Đến nới không có người, Liên Vụ lập tức bất đầu nói: “Cậu cậu cậu cậu là bạn đời của Lục Đào? Thượng tướng Lục Đào? Cậu tại sao không nói sớm?”

Trình Cẩn không trả lời, chỉ dùng giọng điệu kính cẩn hỏi: “Có cái gì cần phân phó không? Liên tiểu thiếu?”

“Dừng dừng dừng! Ước định của chứng ta đến đây dừng, tôi không cần cậu làm người hầu, cậu mau cách xa tôi ra.”

Trình Cẩn từ chối: “Nhưng chúng ta đã ước định một ngày, tôi không thể không giữ chữ tín. Anh có yêu cầu gì, xin nói với tôi, tôi phục vụ anh.” Cậu quét nhìn phòng khách một vòng, “Cần sâm panh không? Hay hoa quả?”

Liên Vụ bị đông cứng, nhịn không được: “Não của cậu có phải hay không hỏng rồi? Rõ ràng lúc trước ở trên xe còn không nguyện ý?”

Trình Cẩn: “Tôi đi lấy sâm panh cho anh.” Cậu xoay người đi vào trong đám người, không để ý nữa, mà dùng thái độ bình tĩnh và bước đi bình thường về phía trước. Trên đường đi đương nhiên gặp phải rất nhiều ánh mắt bất ngờ hay chế giễu, trong lòng hoàn toàn không để ý, có lẽ đã không còn sự xấu hổ và uỷ khuất như trước.

Cậu đã học cách chịu đựng và chịu trách nhiệm.

Rượu trong tiệc theo kiểu tự chọn, tất nhiên cũng có bồi bàn phục vụ trong phòng. Trình Cẩn phát hiện ra rằng mình không phải là người duy nhất ăn mặc như thế này, còn có những người đàn ông hoặc phụ nữ khác mặc trang đầy tớ hoặc nữ hầu. Trong đó thu hút sự chê cười nhất là một người xem ra là nhà Rigel, cao mét chín, còn để râu quai nón, mặc trang phục hầu gái. Bộ quần áo hiển nhiên có kích thước quá nhỏ, khi mặc vào quần áo của anh ta liền bị giãn ra, vải có vẻ như có thể bị nứt ra bất cứ lúc nào. Anh ta khá bình tĩnh, không sợ ánh nhìn của người khác, chỉ khi ánh mắt của người khác qua tuỳ tiện,anh ta mới đưa bàn tay như cái quạt của mình ra vẫy đi: "Hêy, anh bạn, nhìn đủ chưa? Có muốn bị đánh không? "

Các thành viên của gia tộc Rigel nổi tiếng là những người hiếu chiến và có thể lực, hầu hết những người đến dự tiệc đều là những vị chủ nhân trẻ tuổi hoặc đã quen với họ nên họ tránh đối đầu với anh ta mọi lúc mọi nơi. Anh ta chậm rãi đi tới bên cạnh Trình Cẩn, dường như đang chọn cái nào ngọt hơn, sau khi để ý đến bộ trang phục của Trình Cẩn, anh ta không khỏi mỉm cười: "Này, bộ váy này trông rất thích hợp với cậu.”

Nếu như người khác nói, Trình Cẩn có phần ngượng ngùng, nhưng khi anh chàng mặc đồ giống hệt này nói chuyện với cậu, cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng cậu vốn dĩ không giỏi nói chuyện với mọi người, vốn dĩ muốn khen trang phục của đối phương rất hợp, nhưng sau khi nhìn một lúc, lại không thể khen xuống, chỉ có thể “ừm” một tiếng mơ hồ. Đại ca cũng không để ý, lại hỏi: “Cậu đi cùng ai đến?”

“Liên Vụ, Liên thiếu gia.”

“À, tôi biết, là con dâu của Khắc Tư Mã”



“Ân…” Trình Cẩn đã chọn rượu xong, đang muốn đưa cho Liên Vụ, nhưng tìm một lúc, cùng không nhìn thấy bóng dáng Liên Vụ, cuối cùng chỉ có thể quay lại bàn. Đại ca đã ăn bánh rồi, còn đưa đĩa qua: “Có muốn thử không?”

Trình Cẩn lắc lắc, lại cười cười: “Cảm ơn, không cần.”

“Bánh này ăn ngon.” Đại ca đang nhai, đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền lớn tiếng nói: “À mà, ta tên là Eureka, Eureka Rigel.”

Trình Cẩn vội vàng: “Tôi là Trình Cẩn.”

Eureka hiển nhiên không biết cậu, nhưng anh ta rõ ràng là người nói nhiều, cho nên cũng không thấy xa lạ, nói tiếp: "Một lát sẽ có phần chơi trò chơi, cậu muốn tham gia cái gì? Tôi nghe nói giải thưởng hôm nay rất phong phú. Tôi muốn lấy phiếu thưởng cung cấp món tráng miệng một năm của tiệm Sunny Cake. Hạng mục đó là dệt kim, tôi đã luyện tập ở nhà trong một tuần và nghĩ mình có cơ hội chiến thắng. "

Trình Cẩn có chút hút hẫng, không biết gì về nội dung trò chơi và giải thưởng của bữa tiệc Chanh Hoa này, nhưng cũng có chút kỳ quái, “Tại sao lại là dệt kim? Tôi nhớ ngày xưa thi đấu văn học hoặc hội hoạ, đặc biệt là thơ ca, còn có âm nhạc.”

Trình Cẩn không giỏi tất cả những thứ này, vì vậy ban đầu câu rất hứng thú tham gia, nhưng sau khi không đạt được thứ hạng nào, vì rất xấu hổ nên đã từ chối tham gia.

“Ai mà biết được.” Eureka nhún vai, “Đột nhiên dường như nó trở lên thời thượng. Lúc tôi đến đây, nghe được bọn họ nói cái gì mà phu nhân Reila. Nhưng mà phải nói, cái váy của Tề tiểu thư thật đẹp, làm cho tính khí xấu của cô ấy bớt khó chịu."

Giờ đây, Trình Cẩn gần như chắc chắn rằng mình là "Phu nhân Reila", và những thành phẩm từ cậu đều được chào đón.

Có phải đây là cơ hội để kiếm nhiều tiền hơn?

Trình Cẩn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận đã bị Eureka vỗ vai, "Có muốn cùng đi đến đó không? Tôi xem dáng vẻ của cậu, dường như rất biết dệt."

“Tôi, tôi còn phải phục vụ Liên thiếu gia…”

“Anh ta không phải chạy rồi sao? Đi thôi, cùng nhau đăng kí, nếu cậu lấy được phần thưởng, có thể chuyển phiếu cho tôi, tôi sẽ mua nó với số dư 100.000” Người đàn ông to lớn vừa nói vừa túm lấy cậu chen vào trong đám đông, Trình Cẩn vốn dĩ muốn từ chối, nhưng sau khi nghe đến con số" 100.000", lời cũng không thể thốt ra.

Cậu lúc này rất cần tiền và trò chơi thường không kéo dài quá lâu. Sẽ không thành vấn đề nếu cậu đi phục vụ Liên Vụ sau khi hoàn thành nó.

Rõ ràng là Eureka đã hỏi thăm được chỗ nào là nơi tổ chức cuộc thi dệt kim, khi đến đó, công tác chuẩn bị trước trận đấu đã hoàn tất và đang trong giai đoạn đăng ký. Hầu hết những người vây quanh đều là phụ nữ hoặc "giống cái mới", tất nhiên cũng có rất nhiều nam giới đến xem. Eureka và Trình Cẩn cùng đến biểu hiện rõ ràng đầy khó chịu. Eureka hiển nhiên không quan tâm đến ánh mắt của người khác, anh ta vỗ bàn một cái, giọng nói lớn như chuông, "Tôi và Trình Cẩn cũng đăng kí."

Lời nói của anh ta đã tạo nên một trận cười lớn, và tất nhiên là có nhiều người đến xem hơn. Trình Cẩn nhận thấy vẫn có phóng viên chụp ảnh, nhanh chóng dùng tay chặn các đường nét trên khuôn mặt. Một lúc sau, người phụ trách phân phát hầu hết các kiểu kim, chỉ bóng mà mỗi người tham gia có thể mua trên thị trường cho biết: “Một tác phẩm thì có giới hạn hai tiếng để dệt, kiểu dáng thì không giới hạn, có thể là khăn, bao tay hoặc các sản phẩm khác, tôi sẽ thẩm định thành phẩm tại thời điểm đó, và người chiến thắng có thể nhận được phiếu phục vụ món tráng miệng một năm của tiêm Sunny Cake. Bây giờ, thi đấu bắt đầu. "