Cảnh Xuân Liêu Nhân Chương 10: Nhành Hoa Nhỏ 2

[Update: 14:39 23-10-2021]
Lời hắn nói ra buộc Tô Anh phải đi cùng hắn, Tô Anh cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng lại không thể nói ra chỗ nào khôn đúng, đôi mắt trong sáng có chút mê man.

Không khí trong núi lúc sớm mai rất tốt, hít một hơi thật sâu, vô cùng thanh mát.

Nhưng rát nhanh, mặt trời lên cao, đường núi dần có chút không dễ đi, đi qua tiểu lâu bắt đầu xuống núi.

Tô Anh ghé mắt nhìn Lục Xung, có chút lo lắng hỏi: "Ngươi vẫn ổn chứ? Miệng vết thương có sao không?"

Trong lòng nàng thở dài, bắt đầu hối hận.

Lục Xung nghe vậy không đáp, mà duỗi tay đè đầu nhỏ của nàng: "Này! Nhìn đường!"

Tô Anh nghiêng đầu, ngốc nghếch: "Ừ......"

"Đi đường núi, đừng thất thần!" Lục Xung khi dạy dỗ người rất nghiêm túc, giống như đang nói chuyện quan trọng, "Vết thương của ta còn tốt! Cóc thể có chuyện gì!"

Lục Xung mạnh miệng.

"Ừm, con đường này ta đi rất nhiều lần, ngươi đừng lo lắng ta sẽ té ngã." Tô Anh lắc cổ, làm đầu mình thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

Lục Xung:.........

Liếc nhìn sắc mặt của nàng, gò má hây hây, nhưng nàng cô gắng căng chặt khuôn mặt nhỏ giống như đang nói cho người bên cạnh biết, nàng đang rất nghiêm túc nói chuyện.

"Nơi này tới chân núi còn lâu, từ chợ đến thành cũng phải đi hơn một canh giờ!" Miệng Tô Anh đóng mở nói không ngừng.

Đi tới đâu?

Miệng vết thương Lục Xung ẩn ẩn đau, nhưng nghĩ đến gương mặt tràn ngập chờ mong của nàng, không biết làm thế nào, không đành lòng gạt đi chút hưng phấn của nàng.

Lục Xung liếm môi, được, làm người lương thiện vậy!

Bị hắn nhìn chằm chằm búi tóc, vuốt ve lòng bàn tay, lại chạm vào một chút, đột nhiên, chậm chạp nói: "Tô Anh Anh, tóc người hình như bị ta nới lỏng!"
 

Đôi mắt Tô Anh đột nhiên trừng lớn, đối mặt với hắn, xác định lời hắn nói là thật, vội vàng giơ tay sờ tóc, sợ tóc ngắn ngủn rơi ra, thoạt nhìn có chút lộn xộn.

Lục Xung ngẩng đầu, môi mỏng nhộn nhạo cười.

Cười đủ rồi, rũ mắt tiếp tục xem nàng sốt sắng, kết quá không thấy được Tô Anh hoảng loạn, ngược lại thấy nàng dùng năm ngón tay vuốt tóc, chải tóc đâu vào đấy.

Bởi vì nâng tay, tay áo rộn trượt xuống, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn bóng loáng, trên cánh tay trắng nõn ấy chính là sợi dây màu đỏ trên cổ tay.

Lục Xung hơi cúi người, mối nhìn kỹ hơn, Tô Anh buông cánh tay, giũ tay áo, đem cánh tay che lại, quay đầu nói: "Chu Huyền Diễm ngươi chớ sờ đầu ta."

Tô Anh bị hắn ngắt lời, quê luôn lời nói ban nãy với hắn.

Lục Xung gật đầu, duỗi tay đem trâm hoa bên mái tóc đỡ xuống: "Biết rồi!"

Tô Anh kinh ngạc một chút, ngẩng đầu nhìn hắn, vừa lúc ánh nắng chiếu xuống, vốn gương mặt đã bị hun phiếm hồng, nháy mắt đỏ lựng.

Đôi mắt bị ánh mặt trời chiếu vào, nàng vô thức cúi đầu, chớp mi, không nhịn được chảy nước mắt, nàng duỗi tay lau đi, để mắt nhìn rõ hơn.

Tô Anh trời sinh có làn da trắng nõn, bị hun đỏ, dưới ánh mặt trời, càng thêm rõ ràng, Lục Xung không phải người mù, tất nhiên cũng nhìn thấy.

Cánh tay cứng đờ, dừng lại.

Hắn không nghĩ tới mình sẽ duỗi tay chỉnh lại trâm cài cho nàng, chỉ là nhìn đóa hoa, nghĩ như vậy, đành làm.

Lục Xung ra vẻ không có việc gì, thu tay.

Nàng có phải đang thẹn thùng hay không?

Nghĩ như vậy, mặt Lục Xung cũng đỏ theo, bàn tay hồi hộp mà chảy mồ hôi.

Lục Xung họ nhẹ một tiếng, nhịn không được liếc nàng một cái, cứ như vậy, nàng cũng rất đáng yêu!

Đường xuống núi, Lục Xung khoe khoang đắc ý, giống như vừa mới nhặt được một vạn lượng hoàng kim.
 

Khiến Tô Anh kỳ quái, thường xuyên nghiêng đầu nhìn hắn, đầu đầy nghi vấn.

Mà lúc nàng nhìn sang, Lục Xung lại thu biểu tình trên mặt, làm bộ đứng đắn, không cho nàng đối mặt, trái tim nhảy bang bang vui sướng!

Tới chân núi, Tô Anh đem bạc gửi cho quán ăn, Lục Xung ở bên ngoài chờ nàng.

Chờ Tô Anh ra khỏi quán ăn, không tìm thấy Lục Xung, ngó trước ngó sau, nghe thấy khôn xa có tiếng vó ngựa, mãi cho đến khi dừng lại trước mặt nàng.

Tô Anh đứng một bên nhường đường, chừa chỗ cho xe ngựa, cũng không ngăn đường đi của người phía sau, ngoan ngoãn đứng ở một chỗ chờ Lục Xung tới tìm mình.

Nàng sợ nàng rời đi, Lục Xung sẽ lạc mất.

Lục Xung ở trong xe nhìn nàng, thì thào một tiếng: "Ngốc!"

Hắn vỗ thùng xe, làm mã phu cho xe ngựa tiến lên phía trước.

Tô Anh nhìn chằm chằm xe ngựa dừng trước mặt mình, chớp mắt, cẩn thận dịch sang bên cạnh hai bước.

Càng quỷ dị là, xe ngựa này lại tiến theo nàng, nàng dịch đi đâu thì hướng theo đó!

Tô Anh khiếp sợ lùi lại, lưng dán vào vách tường, kiềm chế sự gấp gáp trong lòng, nàng nhìn khắp nơi xung quanh.

Nhỏ giọng nói: "Chu Huyền Diễm sao còn chưa tới!"

Lúc này chợ không có quá nhiều người đi, Tô Anh vặn tay, tính toán xoay người đến quán ăn chờ Lục Xung.

Lục Xung thấy thế, cũng không đùa nàng nữa, lúc này mới xốc màn vải trong xe đi ra: "Tô Anh Anh! Ngươi định đi đâu?"

Tô Anh dừng chân, nghe thấy giọng nói quen thuộc, bỗng thở dài nhẹ nhõm, quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lục Xung: "Ngươi sao lại ở trong này!"

Hóa ra hắn ở trong xe ngựa.

Lục Xung thấy Tô Anh ngây ngốc nhìn mình, hơi cúi người, cong lưng bàn tay to rộng giơ trước mặt nàng, mắt phượng mỉm cười: "Mời lên!"